Trang Chủ > Suy Niệm > Mùa Giáng Sinh

Suy Niệm Lời Chúa Thứ Tư sau lễ Hiển Linh

CHÚA Ở VỚI DÂN NGÀI

 thứ 4 sau le hien linh.jpg

LỜI CHÚA: Mc 6, 45-52

45Lập tức, Đức Giê-su bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia về phía  thành Bết-xai-đa trước, trong lúc Người giải tán đám đông. 46Sau khi từ biệt các ông, Người lên núi cầu nguyện. 47Chiều đến, chiếc thuyền đang ở giữa biển hồ, chỉ còn một mình Người ở trên đất. 48Người thấy các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược, nên vào khoảng canh tư đêm ấy, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông và Người định vượt các ông. 49Nhưng khi các ông thấy Người đi trên mặt biển, lại tưởng là ma, thì la lên. 50Quả thế, tất cả các ông đều nhìn thấy Người và đều hoảng hốt. Lập tức, Người bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” 51Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt, 52vì các ông đã không hiểu ý nghĩa phép lạ bánh hóa nhiều: lòng trí các ông còn ngu muội!

SUY NIỆM:

Người lên thuyền với các ông, và gió lặng (Mc 6, 51)

1. Theo mạch văn Tin Mừng, các môn đệ buộc phải ra đi khi họ vừa bắt đầu hưởng nếm niềm vui xum vầy. Niềm vui này vừa mới nhen nhóm khi đám đông dân chúng vừa được no thỏa hồn xác sau một ngày ròng ở bên thầy trò Giêsu (x. Mc, 34-44). Cuộc chia tay gượng ép này khiến lòng họ kém an. Bão sóng biển cả sau đó phản ánh phần nào những đợt sóng nội tâm của họ.

Thầy thì bỏ đi riêng một nơi (để cầu nguyện). Trò bở hơi chống chèo với bão tố. Ngỡ là Thầy còn ở rất xa, nên nên các môn đệ coi bóng Thầy đang tiến lại gần mình là bóng ma. Sự hoảng loạn, không đến từ bên ngoài, mà xuất phát từ lòng con người.

2. Hẳn tôi, bạn, anh chị và quí vị cũng đã từng ít nhiều có kinh nghiệm tương tự các môn đệ hôm nay. Những niềm vui ngắn chẳng tày gang, hoặc những hỉ hoan sớm nở tối tàn thường khiến ta hẫng hụt, hoang mang, ngán ngẩm và thậm chí thất vọng.

Nhưng thật lòng mà nói, nhìn lại mình trong những kinh nghiệm ấy, ta sẽ nhận ra sự thật này: ta đã không nhìn ra Chúa, hay không thể nhìn ra Chúa. Bởi, nỗi lo toan chán chường đã choáng lấp tâm linh ta.

Các môn đệ nghe được lời trấn an của Chúa sau khi đã không thể nhìn ra Ngài. Họ cho phép bóng ma nói tiếng Chúa ấy lên thuyền. Biển lại yên. Sóng lại lặng. Một quyết định đúng đắn. Mừng thay.

3. Kinh nghiệm của các môn đệ hôm nay cho phép ta lại hy vọng, lại xác tín và tín thác: Chúa vẫn ở đó với ta, Ngài là Emmanuel mà. Chúa vẫn có mặt, mọi nơi mọi lúc, để yêu thương, che chở, nâng đỡ và giáo dục ta.

Vấn đề là ta có nhận ra Ngài, có để cho Ngài đi vào đời ta như Ngài đã được phép lên thuyền của các môn đệ hôm nay hay không.

Trong đời sống và sứ vụ, trong kinh nguyện và phụng vụ, ta mạnh mẽ và hung tráng tuyên xưng, ca tụng và cảm tạ Chúa đã luôn ở với ta, luôn cứu chữa ta kịp thời kịp lúc. Nhưng thực tế, khi đối mặt với thử thách, với buồn đau và mất mát, ta có còn giữ được tâm tình và xác tín ấy chăng?

4. Lạy Chúa Giêsu, Emmanuel của con. Cảm ơn Chúa vẫn ở đó, bên con và trong con, kể cả lúc con không nhận ra, hoặc thậm chí không tiếp nhận Chúa. Xin tha thứ và giúp con nhận ra và chào đón Chúa. Amen.

Nt. Anna Têrêxa Thiên Hoàng, O.P

Dòng Đa Minh Thánh Tâm


Các bài viết mới hơn
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Bảy Sau Lễ Hiển Linh_Lm. Giuse Nguyễn Duy Khang
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Sáu Sau Lễ Hiển Linh_Thầy Đa Minh Trần văn Tân, SJ.
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Năm Sau Lễ Hiển Linh_Lm Micae Vũ An Lộc

Các bài viết cũ hơn
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Ba Sau Lễ Hiển Linh_Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Hai Sau Lễ Hiển Linh_Lm.J.P
     Suy Niệm Lời Chúa Chúa Nhật Lễ Hiển Linh_Lm. Giuse Đỗ Đức Trí
     Suy Niệm Lời Chúa Chúa Nhật Lễ Hiển Linh_Lm. Đan Vinh
     Thứ Bảy Trước Lễ Chúa Hiển Linh_Lm. Giuse Nguyễn Duy Khang
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Sáu Mùa Giáng Sinh_Tam Thái
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Năm Mùa Giáng Sinh_Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Tư Tuần Bát Nhật Giáng Sinh_Lm. Đan Vinh
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Tư Tuần Bát Nhật Giáng Sinh_Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Ba Tuần Bát Nhật Giáng Sinh_Lm. J.P